banglanghoatim blog xin cảm ơn các bạn đã ghé thăm cùng những chia sẻ thân thương. Chúc các bạn một ngày mới tràn ngập niềm tin yêu trong cuộc sống. banglanghoatim9999@gmail.com
.

Chủ Nhật, 7 tháng 7, 2013

cobangaytrongtuan


Có hai ngày trong tuần chúng ta không nên lo lắng.
 Đó là ngày hôm qua và ngày mai.

Một là ngày hôm qua, với những sai lầm,
 những lo âu, những tội lỗi, những thiếu sót ngớ ngẩn, sự nhức nhối và những nỗi đau. Ngày hôm qua đã qua đi. Tiền bạc hoặc mọi thứ quý giá rên đời cũng không thể mang ngày hôm qua quay trở lại. Chúng ta không thể nào xóa đi một hành động mà chúng ta đã làm hoặc một ngôn từ mà chúng ta đã thốt ra. Nhưng ngày hôm qua đã đi xa rồi.

Còn một ngày nữa mà chúng ta cũng không nên
 lo lắng hoặc quá bận tâm, đó là ngày mai với những kẻ thù quá quắt, những gánh nặng của cuộc sống, những hứa hẹn tràn đầy hi vọng. Mặt trời cũng sẽ mọc lên chói lọi hay khuất sau đám mây. Nhưng dù gì thì ngày mai nó vẫn mọc lên, và vào ngày mai chúng ta chẳng có mối đe dọa nào, bởi lẽ, ngày mai vẫn chưa được sinh ra mà.

Vì vậy chỉ còn một ngày duy nhất đó là
 "Ngày hôm nay". 
Bất cứ ai ai cũng đều phải đấu tranh để mà sống 
dù chỉ một ngày. Thật ra chẳng phải những gì xẩy ra ngày hôm nay đều làm ta phát rồ, mà đó chính là sự hối tiếc về những gì xẩy ra của ngày hôm qua và những lo sợ về những gì ngày mai có thể đem đến. 




ST

1000nghincanhhacyeuthuong






Sự hiểu lầm có thể làm cho con người ta mất đi vĩnh viễn 1 thứ gì đó mà ta rất yêu quý, để rồi, khi nhận ra thì đã quá muộn...
Có một chàng trai đã gấp 1.000 con hạc giấy tặng người anh yêu. Mặc dù lúc đó anh chỉ là một nhân viên quèn trong công ty, tương lai chẳng có vẻ gì sáng lạn nhưng họ vẫn luôn rất hạnh phúc bên nhau.
Rồi cho đến một hôm người yêu của anh nói rằng nàng sẽ đi Paris, sẽ không bao giờ còn có dịp gặp lại anh nữa. Nàng rất lấy làm tiếc về điều này và an ủi chàng rằng rồi nỗi đau của chàng cũng sẽ trở thành dĩ vãng. Hãy để cho nó ngủ yên trong ký ức của mỗi người.
Chàng trai đồng ý nhưng trái tim tan nát. Anh lao vào làm việc quên cả ngày đêm, cuối cùng anh đã thành lập được công ty của riêng mình. Nó không chỉ giúp anh vươn đến những điều mà trước đây vì thiếu nó mà ngưới yêu đã rời bỏ anh, nó còn giúp anh xua đuổi khỏi tâm trí mình một điều gì đó của những tháng ngày xưa cũ.
Một ngày mưa tầm tã, trong lúc lái xe, chàng trai tình cờ trông thấy một đôi vợ chồng già cùng che chung một chiếc ô đi trên hè phố. Chiếc ô không đủ sức che cho họ giữa trời mưa gió. Chàng trai nhận ngay ra đó là cha mẹ của cô gái ngày xưa. Tình cảm trước đây anh dành cho họ dường như sống lại. Anh chạy xe cạnh đôi vợ chồng già với mong muốn họ nhận ra anh. Anh muốn họ thấy rằng anh bây giờ không còn như xưa, rằng anh bây giờ đã có thể tự mình tạo dựng một công ty riêng, đã có thể ngồi trong một chiếc xe hơi sang trọng. Vâng, chính anh, chính người mà trước đây con gái họ chối từ đã làm được điều đó.
Đôi vợ chồng già cứ lầm lũi bước chậm rãi về phía nghĩa trang. Vội vàng, anh bước ra khỏi xe và đuổi theo họ. Và anh đã gặp lại người yêu xưa của mình, vẫn với nụ cười dịu dàng, đằm thắm nàng từng đem đến cho anh, đang dịu dàng nhìn anh từ bức chân dung trên bia mộ. Cạnh cô là món quà của anh, những con hạc giấy ngày nào. Đến lúc này anh mới biết một sự thật: nàng đã không hề đi Paris. Nàng đã mắc phải căn bệnh ung thư và không thể qua khỏi. Nàng đã luôn tin rằng một ngày nào đó anh sẽ làm được nhiều việc, anh sẽ còn tiến rất xa trên bước đường công danh. Và nàng không muốn là vật cản bước chân anh đến tương lai của mình. Nàng mong ước cha mẹ sẽ đặt những con hạc giấy lên mộ nàng, để một ngày nào đó khi số phận đưa anh đến gặp nàng một lần nữa, anh có thể đem chúng về bầu bạn.

Chàng trai bật khóc



Chúng ta cũng vậy, như chàng trai kia, cũng chỉ nhận ra giá trị lớn lao về sự có mặt của một người mà cuộc đời đã ban tặng cho cuộc sống của chúng ta khi một sáng mai thức giấc, người ấy đã không còn ở bên ta nữa. Có thể họ đã chẳng yêu bạn như cách mà bạn mong đợi ở họ nhưng điều này không có nghĩa rằng họ không dâng hiến tình yêu của họ cho bạn bằng tất cả những gì họ có.

Một khi bạn đã yêu, bạn sẽ mãi mãi yêu. Những gì trong tâm trí bạn có thể sẽ ra đi, nhưng những gì trong tim bạn thì mãi mãi ở lại.



XIN LỖI TÌNH YÊU

Anh nói sẽ đưa em đi suốt cuộc đời
Mà sao không đưa được đoạn đường em đi

Anh nói sẽ ôm em khi gió đông về
Mà giờ đây một mình em đứng trong mưa

Đấy, đã thấy chưa tôi, một giã từ một dửng dưng chờ đợi. Cái gì mà đi suốt cuộc đời, khi mà có thế thôi, có một cái hôn thôi, một bờ vai em khóc thôi, một khúc im lặng trong trường đoạn tình ca... tôi - ai làm được cho người!?

Đoạn cuối một con đường, ngỡ rằng có những thảm hoa hồng em luôn mơ ước, nghĩ là sẽ có tiếng chim ca trong vườn hạnh phúc, tưởng như màu mây xanh ngắt,… dẫu
trên đầu ta có bóng chim ác là. Thế anh làm được gì cho em rồi? Chẳng đưa em như đã hẹn thề. Có phải cành hồng có gai, hay tại tay em có chút nhuộm hồng màu máu.
Có đúng thế, hay con đường còn xa tít, ta thì vẩn vơ như là ta đã ở đích gần kề.
Đấy, thấy không tôi, tuyết đầu mùa đã rơi mà xứ nắng vẫn cô đơn một bóng. Từ đây, thử nhớ lại ...

Anh nhớ lần đầu tiên trông thấy nụ cười
Mà em
trao cho người lạc đường yêu đương
Anh biết từ đây anh sẽ dối em
Dù con
tim thật lòng với người anh yêu

Nhạc sĩ: Minh Nhiên
Các ca sĩ khác trình bày

Đã khi nào ta yêu nhau hơn thế! Vội vàng gom hết hạt
thóc phơi sân nhà trước cơn giông đằng đông sầm sập mân mê tràn tới. Toàn những mộng đẹp phơi giăng trong nắng, cũng không kịp kéo về trước cơn mưa. Để làm sao
màu trắng tinh khôi của áo đừng ướt áo em, để lại thấy nụ cười ai đấy bên tai.
Em cóc tin vào cổ tích như cách thường có ở trẻ con, anh hổng thèm cò cưa như các anh trai làng đeo đuổi cô gánh nước. Sao lại thế, bởi chăng một chữ dối, bởi chăng ta thật lòng yêu nhau. Tôi ơi, một ai đó đã nhắc, yêu nhau thế, có chăng là 1 trong triệu người tin yêu. Mà rồi anh đã nói khi xưa lắc xưa lơ, cũng những suy tư thế này, rằng:

Tình yêu hỡi ngàn lần xin tha thứ,
Xin lỗi em
ngàn lời xin lỗi em,
Xin em quên đi những lời yêu ,
Mà anh đã trao cho
em trong tận đáy lòng,

Hồi hôm đã từng làm ta bứt rứt một chút lỗi lầm. Đâu
ngờ lại nhận được lời tạ từ xin lỗi. Buồn cười, giờ ta lại muốn lắm, lời xin lỗi
.... Ấy, cái chính là có phải từ đáy lòng người ta một chữ "tâm" còn giữ , và một chữ "tín" còn mang ... Chỉ còn cơn gió thoáng đưa tất cả vào đêm mơ. Và nghe

Mưa ướt vai em hay nước mắt em,
Anh muốn ôm em lau hết ưu
phiền ,
Xin hãy quên đi một giấc mơ buồn,
Xin hãy quên anh một kẻ đa
tinh
Chìm trong say đắm lạc lối yêu đương

Thấy chưa ta, cái cảm giác khốn đốn giữa dòng người lao tới mà ta thì lao ngược lại với tất cả từng ấy người. Chỉ để gìn giữ một ngọn lửa cháy bỏng giữa miền nắng gió cay đắng. Ai đã thắp lên trong ta thì phải liệu chừng cơn gió. Thế ... Ta ơi, lại phải cầm đèn ngược xuôi một chuyến, tìm lời xin lỗi cho tình yêu. Trong khi ấy, ta sống giữa thực tại, đâu là lời xin lỗi. 

Hay là người ta còn mơ...
Nhưng ta đâu có mơ...

Cây, Lá và Gió


Cây, Lá và Gió


Từ năm 2003, có một câu chuyện được gửi đăng và
chia sẻ trên nhiều blog, website cá nhân.
Câu chuyện ban đầu được viết bằng
tiếng Hoa, rồi sau đó được chuyển sang tiếng Anh, và rồi là tiếng Việt. Một câu
chuyện khá hay về ba nhân vật: Cây, Lá và Gió...




Nếu bạn muốn có
tình yêu của ai đó… đầu tiên hãy yêu người đó trước đã!





o O o


CÂY

Lý do tôi
được gọi là cây là vì tôi thích vẽ cây, một thời gian dài, tôi vẽ một cái cây
nhỏ ở góc những bức tranh của tôi.

Tôi đã từng hẹn hò với 5 cô gái khi
tôi còn học dự bị đại học, trong số đó có một người tôi rất mến, rất mến nhưng
lại không có can đảm để quen cô ấy. Cô ấy không có khuôn mặt xinh đẹp, không có
những ngón tay thon dài, không có một ngọai hình nổi bật, cô ấy là một cô gái
hết sức bình thường.

Tôi thích cô ấy, thật sự thích cô ấy. Tôi thích sự
ngây thơ, thích nét tinh nghịch, thích sự dễ thương, thông minh và yếu ớt của cô
ấy. Lý do mà tôi không quen với cô ấy là vì tôi nghĩ người quá bình thường như
cô ấy thì không hợp với tôi. Tôi cũng sợ rằng khi quen nhau rồi thì những tình
cảm tốt đẹp tôi dành cho cô ấy cũng tan vỡ. Một phần cũng sợ những tin đồn sẽ
làm tổn thương cô ấy. Tôi nghĩ rằng nếu cô ấy thật sự dành cho tôi thì cuối cùng
cô ấy cũng sẽ là của tôi và tôi không việc gì phải từ bỏ mọi thứ vì cô ấy. Lý do
cuối cùng đã khiến cô ấy ở bên cạnh tôi suốt ba năm. Cô ấy nhìn tôi theo đuổi
những cô gái khác và... tôi đã làm cô ấy khóc suốt ba năm đó.

Cô ấy muốn
làm một diễn viên giỏi nhưng tôi lại là một đạo diễn vô cùng khắt khe. Khi tôi
hôn người bạn gái thứ hai thì cô ấy từ đâu đi tới, cô ấy rất bối rối nhưng cũng
chỉ cười và nói "Cứ tự nhiên!" trước khi chạy đi. Ngày hôm sau, mắt cô ấy sưng
như một hạt dẻ. Tôi cố tình không hiểu lý do tại sao cô ấy khóc và chọc cô ấy
suốt ngày hôm đó. Khi mọi người đi về hết, cô ấy ngồi khóc một mình trong lớp.
Cô ấy không biết tôi quay trở về lớp để lấy đồ…và tôi đã ngồi nhìn cô ấy khóc
hơn một tiếng.

Người bạn gái thứ tư của tôi không thích cô ấy. Có một lần
hai người đã cãi nhau, tôi biết theo tính cách của cô ấy, cô ấy chắc chắn không
phải là người gây chuyện nhưng tôi vẫn đứng về phía bạn gái mình. Tôi mắng cô
ấy, cô ấy đã nhìn tôi với một ánh mắt thật sự “shock”, tôi đã không quan tâm đến
cảm giác của cô ấy và bỏ đi với bạn gái của mình.

Ngày hôm sau, cô ấy vẫn
cười giỡn với tôi như không có chuyện gì xảy ra, tôi biết cô ấy bị tổn thương
nhưng tôi nghĩ cô ấy không biết, tôi cũng đau như cô ấy vậy.

Khi tôi chia
tay với người bạn gái thứ 5, tôi đã hẹn hò với cô ấy, sau khi đi chơi được vài
ngày tôi nói với cô ấy tôi có chuyện muốn nói cho cô ấy, cô ấy nhìn tôi và cũng
nói là có chuyện muốn nói cho tôi biết. Tôi nói cho cô ấy nghe về việc tôi chia
tay và cô ấy nói cho tôi hay là cô ấy bắt đầu quen người con trai khác. Tôi biết
người đó là ai, người đó đã theo đuổi cô ấy một thời gian dài, một người con
trai rất dễ thương, năng động và đầy sức sống. Việc người đó thích cô ấy đã được
bàn tán trong trường một thời gian dài.

Tôi không thể nói cho cô ấy biết
là tim tôi đau như thế nào, tôi chỉ cười và chúc mừng cô ấy. Khi tôi về tới nhà,
tim tôi đau đến nỗi tôi không thể đứng vững nổi nữa, giống như có một tảng đá đè
nặng lên ngực tôi, Tôi không thở nổi, muốn hét thật to nhưng không thể. Nước mắt
rơi xuống, tôi gục ngã và khóc. Đã bao nhiêu lần tôi nhìn thấy cô ấy khóc vì một
người đàn ông cũng không chịu hiểu cho cảm giác của cô ấy?

Sau khi tốt
nghiệp, tôi cứ đọc mãi cái sms được gửi một ngày sau đó:


Lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá
lại.


o O o




Suốt thời còn
học dự bị đại học, tôi rất thích đi nhặt lá, tại sao ư? Tại vì tôi thấy để một
cái lá rời khỏi cái cây mà nó đã dựa dẫm lâu như vậy cần phải rất can đảm. Suốt
thời gian học dự bị, tôi luôn ở rất gần một người con trai, không phải là bạn
trai đâu… chỉ là bạn bè thôi. Khi anh ấy có người bạn gái đầu tiên. Tôi học được
một cảm giác mà trước giờ tôi nghĩ là mình không thể có – Sự ganh tị. Nỗi cay
đắng đó không thể diễn tả bằng lời, giống như là cực đỉnh của đau khổ vậy. Nhưng
sau đó hai tháng thì họ chia tay, tôi chưa kịp vui mừng thì anh ấy lại quen tiếp
một người con gái khác.

Tôi thích anh ấy và tôi biết rằng anh ấy cũng
thích tôi. Nhưng tại sao anh ấy lại không hề biểu hiện? Tại sao anh ấy thích tôi
mà lại không chịu bắt đầu trước. Mỗi lần anh ấy có bạn gái mới là một lần tim
tôi đau nhói. Thời gian trôi qua, tim tôi đã vì anh ấy mà tổn thương rất nhiều.
Tôi bắt đầu tin rằng đây chỉ là tình cảm đơn phương của mình tôi mà thôi. Nhưng
nếu anh ấy không thích tôi thì tại sao lại đối xử tốt với tôi như vậy. Nó khác
xa với việc anh ấy làm vì tình bạn. Thích một người sao mà khổ như vậy. Tôi có
thể biết anh ấy thích gì, biết sở thích của anh ấy, nhưng tình cảm anh ấy dành
cho tôi thì tôi không thể hiểu được và tôi cũng không thể nào mở lời
được.

Trừ việc đó ra, tôi vẫn muốn được ở bên cạnh anh cấy, quan tâm anh
ấy, chăm sóc anh ấy và yêu anh ấy, hi vọng một ngày đẹp trời nào đó anh ấy sẽ
thay đổi và yêu tôi, kiểu như đợi điện thọai của anh ấy mỗi đêm, muốn anh ấy gửi
tin nhắn cho mình… Tôi biết cho dù anh ấy bận thế nào, anh ấy cũng sẽ dành thời
gian cho tôi. Bởi vì như vậy nên tôi đã chờ anh ấy. Ba năm thật khó mà trôi qua
và nhiều lúc tôi cũng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Thỉnh thoảng, tôi tự hỏi liệu tôi
có nên tiếp tục đợi chờ hay không? Nỗi đau, sự tổn thương và nỗi ám ảnh đã theo
tôi suốt ba năm.

Cho đến năm tôi sắp tốt nghiệp, một chàng trai nhỏ hơn
tôi một tuổi đã công khai theo đuổi tôi. Mỗi ngày anh ấy đều thể hiện tình cảm
với tôi, anh ấy như một cơn gió, cố thổi một chiếc lá ra khỏi cành cây mà nó dựa
dẫm, ban đầu tôi thấy hơi khó chịu, nhưng dần dần tôi đã dành cho anh ấy một góc
nhỏ trong tim mình. Đến cuối cùng, tôi nhận ra rằng cơn gió đó có thể làm tôi
hạnh phúc, có thể thổi tôi tới một vùng đất tốt đẹp hơn… cho nên cuối cùng tôi
đã rời cây, nhưng cái cây chỉ cười và không hề khuyên tôi ở lại.


Lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá
lại...


o O o



GIÓ

Tôi thích
một cô gái được gọi là Lá. Bởi vì cô ấy quá dựa dẫm vào cây cho nên tôi phải trở
thành một cơn gió mạnh, một cơn gió có thể cuốn cô ấy đi. Lần đầu tiên tôi gặp
cô ấy là khỏang một tháng sau khi tôi chuyển trường tới đây. Tôi nhìn thấy một
cô gái nhỏ nhắn hay nhìn đội trưởng và tôi chơi đá bóng. Suốt thời gian đó, cô
ấy luôn ngồi đó, một mình hoặc với những người bạn chỉ để nhìn đội trường. Khi
anh ấy nói chuyện với những cô gái khác, tôi nhận thấy sự ghen tị trong mắt cô
ấy, khi anh ấy nhìn cô ấy, tôi lại thấy nụ cười trong mắt cô ấy. Nhìn cô ấy trở
thành một sở thích của tôi, giống như cô ấy thích nhìn anh ấy vậy.

Một
ngày, cô ấy không xuất hiện nữa, tôi cảm thấy như có gì đó trống vắng vậy. Tôi
không thể giải thích nổi cảm giác của mình lúc đó , cảm thấy như là khó chịu lắm
vậy, bữa đó đội trưởng cũng không tới, tôi tới lớp của hai người, đứng ở ngòai
và nhìn thấyanh ấy đang la mắng cô ấy. Mắt cô ấy ngân ngấn nước khi anh ta đi.
Ngày hôm sau, tôi thấy cô ấy trở lại bình thường, vẫn ngồi đó và ngắm anh ta.
Tôi đi ngang qua cô ấy và cười, tôi viết một lời nhắn và đưa cho cô ấy, cô ấy
hơi ngạc nhiên, cô ấy nhìn tôi , cuời rồi nhận mảnh giấy. Ngày hôm sau, cô ấy
xuất hiện, đưa tôi mảnh giấy rồi đi.

"Trái tim của chiếc lá quá nặng nề,
gió không thể thổi đi được đâu"

"Không phải tại vì trái tim chiếc lá quá
nặng nề. Nó bởi vì chiếc lá không muốn rời khỏi cây"

Tôi trả lời lời nhắn
của cô ấy như vậy và dần dần cô ấy đã chấp nhận những món quà và điện thọai của
tôi. Tôi biết người cô ấy yêu không phài là tôi. Nhưng tôi có linh cảm là một
ngày nào đó tôi có thể làm cho cô ấy thích tôi. Trong vòng bốn tháng, tôi công
khai tình cảm của tôi với cô ấy không dưới 20 lần. Mỗi lần như vậy, cô ấy đều
chuyển đề tài, nhưng tôi không bỏ cuộc. Nếu tôi đã quyết định muốn có cô ấy, tôi
sẽ làm mọi cách để cô ấy thích tôi. Tôi không thể nhớ nổi là tôi đã tỏ tình với
cô ấy bao nhiêu lần. Mặc dù cô ấy lảng tránh nhưng trong lòng tôi vẫn nuôi hi
vọng, hi vọng một ngày cô ấy sẽ chịu làm bạn gái của tôi.

Một hôm tôi gọi
điện cho cô ấy nhưng cô ấy không nói gì cả. Tôi hỏi cô ấy "Em sao vậy, sao em
không nói gì hết vậy?", cô ấy nói "Đầu của em đau lắm" - "Hả?", tôi không tin
vào tai mình. "Đầu em đau lắm!" cô ấy lặp lại to hơn. Tôi cúp máy và vội vàng
đón taxi đến nhà cô ấy, khi cô ấy vừa ra mở cổng, tôi ôm ghì cô ấy vào
lòng…

Và từ hôm đó… chúng tôi là một cặp.


Vậy lá rời cây là vì gió thổi đi hay vì cây đã không giữ lá
lại?...

moitinhdau



Đối với mỗi con người chúng ta mối tình đầu tiên luôn gợi nhiều kỷ niệm và khó quên nhất...
...dẫn đến những mối tình tiếp sau ít nhiều cũng ảnh hưởng theo.
1. Frist Love khó quên vì…
Vì sao không phải là mối tình thứ hai, thứ ba mà chỉ có mối tình đầu mới là khó quên nhất??? Bởi vì những gì của lần đầu tiên luôn là những gì đáng nhớ nhất, nó đánh dấu một sự chuyển biến trong mỗi con người chúng ta ở một giai đoạn nào đó. Như ngày đầu tiên bạn được mẹ bạn nắm tay dắt bạn đến trường, lần đầu tiên bạn biết suy nghĩ chính chắn hơn để thấy mình trưởng thành, lần đầu tiên bạn tìm được tình cảm bạn bè chân thật ngọt ngào ra sao, lần đầu tiên bạn cảm nhận nơi người khác phái một tấm lòng bao dung và biết sẻ chia, lần đầu tiên bạn tìm được một bờ vai đủ rộng đủ để che chở cho cả cuộc đời bạn. Và lần đầu tiên bạn biết yêu cũng thế...
Vì mới "chập chững" tập yêu, nên mối tình đầu là mối tình mà bạn đặt nhiều hy vọng, nhiều ước mơ và bạn đã yêu một cách cuồng nhiệt nhất mà bạn có thể, một tình yêu không toan tính, không vụ lợi và không biết đề phòng, bạn chỉ muốn yêu và muốn được yêu một cách chân tình. Do đó, khi first love bắt đầu, là khi bạn mơ mộng về một điều gọi là "mãi mãi". Vì vậy nên khi first love ra đi, bạn vẫn không bao giờ chịu chấp nhận rằng "mãi mãi" rồi cũng có giới hạn của nó
2. Những trái tim đóng băng
Do đặt quá nhiều hy vọng vào mối tình đâu nên khi đối mặt với những nỗi đau chia cắt, họ khoá cửa trái tim của mình, một mình ôm vào lòng những kỷ niệm buồn về một mối tình không thành. Họ chỉ muốn mình trở thành một con tằm cuộn mình trong chiếc kén nhỏ, luôn luôn ẩn mình để không phải nghĩ ngợi, không phải nhìn thấy một điều gì gợi nhớ...Họ lại đóng băng trái tim mình.
Những người có chiều hướng đóng băng trái tim mình thường lúc nào cũng u sầu, ngại giao tiếp và bắt tay làm quen với những mối quan hệ mới. Họ không sống trong hiện tại để có tương lai, mà họ chỉ mãi bơi trong những nỗi đau của quá khứ, chẳng muốn dứt ra. Vậy nên nỗi buồn cứ theo họ mãi suốt bao nhiêu năm tháng, với một trái tim không chịu sưởi ấm.. Sau khi kết thúc mối tình đầu, mình thực sự vẫn không thể lấy lại thăng bằng và đặt niềm tin trọn vẹn lên một ai khác nữa. Mình lao vào học và làm việc cật lực, không ngừng nghỉ, lấp vào những khoảng thời gian trống để không phải suy nghĩ về người ấy nữa. Nhưng sao, nỗi buồn cứ ở lại..”
3. Nỗi lòng người đến sau
Vì người yêu cứ mãi nhớ đến mỗi tình đầu, vô hình chung người đến sau không thể bước qua cái bóng quá lớn của người tình đầu tiên. Nếu bạn đau một, thì nỗi đau mà người yêu hiện tại của bạn phải gánh lại lên đến mười. Chẳng ai có thể vui vẻ khi bên cạnh một người mà trái tim người ấy lại đang hướng về một ai khác, không phải là mình, một người luôn muốn biến mình thành hiện thân của người khác, biến mình thành một vật thay thế bất đắc dĩ. Khi mình không còn là mình nữa liệu tình yêu tồn tại được bao lâu??? Hay đây chỉ là sự dồn nén, một chấp nhận tạm thời, để rồi một ngày nào đó mình lại cảm thấy nóng lên và bùng phát...
4. Luôn có một cánh cửa khác mở ra...
First Love đẹp đẽ nhất nhưng không có nghĩa là sẽ lâu dài mãi mãi. Và không phải không yêu được người này thì bạn sẽ không thể yêu một người khác nữa, mỗi cuộc tình là một giai đoạn và những cung bậc cảm xúc khác nhau, là những người yêu thương bạn và bạn cũng yêu thương họ theo một cách khác nhau. Hãy mở lòng mình để đón nhận những tình cảm mới, và mỉm cười nhìn về một mối tình đầu tiên bồng bột với những kỷ niệm đã qua. Đừng có cố mà quên những gì đáng nhớ và không đáng nhớ. Hãy xếp chúng vào một góc thật êm dịu trong trái tim mình, và chờ đợi...đơn giản thế thôi. Điều kỳ diệu sẽ xuất hiện...

longlanhgiotsuong

 Long lanh một giọt sương...
Ngủ ngoan hiền trên lá......
Nắng đi qua thong thả ......

Mỉm cười gọi...sương ơi....


Giọt sương đêm bé nhỏ
Thức giấc mỗi sớm mai
Vô tư lăn trên lá
Trong veo thật dễ thương...

Soi mọi vật vào mình...
Bằng tất cả tâm tình
Mong manh và huyền ảo
Nhưng chất chứa nỗi niềm...

Yêu thương và khắc khoải
Dòng đời sao mênh man
Là lúc mặt trời lên
Giọt sương tan theo nắng...

Cuộc đời dù mong manh 
Giọt sương vẫn long lanh
Trên đóa hoa ngọn cỏ

Chan hòa những yêu thương...

Lúc lấp lánh mặt trời...
Giọt sương xinh đẹp nhất
Nghiêng mình đón bình minh
Khoe sắc thắm lung linh...

Giống như cuộc đời này
Thoáng chốc hợp rồi tan
Vạn vật thật vô thường
Tự nhiên là quy luật...

Vậy thì...Các bạn ơi!
Soi mình hạt sương sớm
Trao đi những yêu thương
Bình yên sẽ đong đầy...


Giọt sương đêm bé nhỏ mong manh thức giấc trong buổi sớm mai...vô tư lăn nhẹ trên từng chiếc lá...soi mọi vật vào mình...trong veo...thật dễ  thương...! Chúng đẹp mong manh huyền ảo nhưng lại chất chứa bao nỗi niềm thầm kín...đó là sự khắc khoải về một đời sống ngắn ngủi...về lúc mặt trời lên...những giọt sương ấy sẽ phải tan đi theo đúng qui luật tự nhiên không làm sao thay đổi được...


Khi nắng mai lên..cũng là lúc giọt sương sẽ vỡ vụn...sẽ tan ra dưới ánh nắng mặt trời cũng giống như cuộc đời với những phút chốc hợp tan...biến đổi vô thường này...!
Dẫu biết chỉ sống được một quãng đời ngắn ngủi như thế... nhưng giọt sương kia vẫn thanh thản...vẫn biết chấp nhận không hề buồn bã...vẫn vui bước cùng ánh nắng mặt trời...dù biết rằng không bao giờ có sự " trở về " nó vẫn vui vẻ bước đi _ Khi có nắng lên cũng là lúc giọt sương đẹp nhất...long lanh nhất...tỏa lấp lánh những sắc màu đẹp nhất...Nó vẫn biết đón lấy ánh sáng đón lấy từng tia nắng để đời sống hữu hạn và ngắn ngủi của nó thêm đẹp...dù chỉ đẹp một lần...để rồi sau đó nó sẽ vĩnh viễn tan đi .



Đời người cũng thế...cũng ngắn ngủi...mỏng manh giống như giọt sương kia...nào ai biết được ngày sau sẽ ra sao...ai biết được mình sẽ còn " ở trọ " nơi cõi dương trần được bao lâu nữa...vì thế khi sống...hãy sống cho hết mình với những ước mơ...sống không đòi hỏi
những phù du hư ảo...mà hãy sống thanh thản...để bao hận thù...hờn ghen nhỏ nhoi sẽ tan vào hư vô...hãy mở lòng mình ra...để biết trao đi và đón nhận những yêu thương từ cuộc sống...từ người khác ...!


Vậy thì...bạn ơi...hãy soi mình trong những hạt sương...cuộc sống sẽ hạnh phúc...sẽ bình yên hơn...khi ta biết giá trị của cuộc sống...khi ta biết sống đẹp...sống có ích...biết yêu mình...yêu người...và yêu đời hơn...Để ngày sau...khi rời xa thế giới này ta sẽ không còn gì nuối tiếc...sẽ mỉm cười thanh thản để nhẹ bước chân đi...như những giọt sương lấp lánh đẹp...trong lành và tươi mát . st

giotnuocmatxanh



Hoa Giọt Tuyết, theo phương Tây, là loài hoa tượng trưng cho tháng sinh của chị đó nhỏ. Nhỏ biết không, mỗi khi buồn buồn hoặc có điều chi vương  vấn, băn khoăn, chị lại lên mạng chơi trò bói hoa của riêng mình. Không phải bói kiểu rứt từng cánh hoa ra rồi đếm "anh đến, anh không đến" như cô gái đi tìm người yêu ở hội chèo làng Đặng của Nguyễn Bính đâu nghe. Chị bói kiểu CF, tức là lên Google, đánh flowers, hay hoa đẹp, hay đại loại gì đó có hoa, và chờ một ngẫu nhiên đưa mình đến với thế giới hoa và các con số tượng trưng của riêng mình. Có lần, khi tìm theo số một (với chị số một là tháng Giêng) chị đã biết một loài hoa có cái tên xinh xinh, hoa Giọt Tuyết.

Nhỏ, người ta bảo hoa Giọt Tuyết - hay hoa Snowdrop - là loài hoa thanh khiết nhưng mạnh mẽ, dám ngoan cường vươn lên từ băng giá để mỉm cười đón ánh mặt trời lấp lánh mùa Đông. Chị không biết các thi sĩ phương Tây có thi vị hóa hình ảnh những bông hoa tuyết tinh tế, mảnh mai như các ẩn sĩ phương Đông chúng ta rung cảm trước hoa đào hay không, nhưng nghe nói khi hoa giọt tuyết cựa mình, lách qua băng cứng và đá lạnh để nhô lên khỏi mặt đất, người ta có thể nghiêng tai nghe thấy tiếng kêu leng keng khe khẽ của những nụ hoa bé như những cái chuông con đang bung cánh trắng vẫy chào ngọn gió cuối Đông. Và từ rừng sâu, khắp không gian bao la sẽ thoảng qua mùi hương như mùi sữa từ đất mẹ ngọt ngào. Chắc có thể đấy là sự thật nhỏ ạ, nên Giọt Tuyết mới có tiếng latin là Galanthus, trong đó Gala có nghĩa là Sữa, và Anthus là hoa. 
Nè nhỏ, em có biết những truyền thuyết rất đẹp về  hoa Giọt Tuyết?
Nhiều lắm đấy nhỏ. Người Nga có hẳn một câu truyện dài mang tên “Hoa Xuyên Tuyết”. Người Đức, người Séc, người Đan Mạch,
 người Pháp cũng đều có những câu truyện cổ rất hay dành 
cho hoa Giọt Tuyết. Riêng chị, chị thích truyền thuyết
kể rằng ngày Adam và Eva bị buộc rời khỏi Thiên đàng
là một ngày mùa Đông. Lúc bước những bước chân 
trần trên mặt đất nhiều khổ đau này, Eva đã đau 
đớn rơi nước mắt. Nàng khóc cho một thiên 
đường đã mất, khóc cho những lạnh lẽo
 đang vây bủa khắp nhân gian… Cảm
 thương nàng, chúa Trời biến những bông 
tuyết đang rơi khắp nơi thành loài hoa
 mong manh mang hình giọt nước mắt
 của Eva. Mỗi một giọt nước 
mắt khi rơi xuống đất sẽ 
hóa thành một cây hoa 
Giọt Tuyết. Khi hoa phủ  
khắp nơi cũng là khi mùa 
đông trôi qua và mùa Xuân
 trở về. Từ truyền thuyết
 này mà Hoa Giọt Tuyết
 tượng trưng cho niềm tin
 và hy vọng. 
Nhỏ à, em có biết vì sao
 viết cho em, chị không 
chọn một loài hoa mang
 tên em mà lại chọn hoa 
Giọt Tuyết không? 
Bởi có lần khi thấy
 em đổi từ tên thật
 lấy cái nick mang
 âm hưởng 
“Ngày xửa ngày xưa”,
 chị đã hỏi và 
em giải thích
 "Em mong ước
 dù cuộc sống có
 thay đổi hay buồn đau thế nào,
 em vẫn giữ được tình yêu và
niềm tin vào những gì tốt đẹp nhất - giống như những cái “happy ending” trong truyện cổ luôn hướng con người tin vào sự lương thiện và hạnh phúc sẽ quay về…". Em đã nói thế, đúng không nhỏ, nên chị gửi tặng em loài hoa


 Giọt Tuyết đẹp thánh thiện, tinh khiết như những giọt nước mắt màu xanh. 


Em thấy đó, để có được mùa Xuân, chắc Eva đã phải khóc nhiều, nhiều lắm. Và mỗi chúng ta, chị hay em, “Từ thuở xa xưa trôi theo những bất tận” đều là những nàng Eva bé nhỏ dưới trần gian. Những nàng Eva từ lúc sinh  ra đã mang trong mình “Những cánh buồm hoài bão căng tràn”, “Những khao khát phiêu lưu không biết đâu là bờ bến”. Nhưng để sống, để yêu, để thương và đến với mùa Xuân của riêng mình, những nàng Eva đôi khi phải biết tự biến những giọt nước mắt thành hoa tuyết mùa đông … 
Cố gắng lên, em nhé.

















hoatuyetmuadong_lamthanhphong





 photo NGDONGMAUTIM_zpsa56f9e37.gif

mauxanh







Một
màu xanh trong trái tim hy vọng.... một màu xanh trong những con tim đã
biết yêu thương ngất ngây... vượt ngàn giông tố.... Màu xanh ấy thắp
sáng bao cõi lòng...màu xanh ấy mang đến niềm tin cho muôn trái tim....
nghe trong ta một chân trời đang sáng tươi....Nụ cười vẫn luôn nở trên
môi hồng...nụ cười đã xoá hết băng giá chất chứa bao đêm có chăng chỉ là
hư ảo... và xin nhớ luôn biết yêu thương người như ta đã yêu chính thân
ta... tình yêu chứa chan trong con tim màu xanh luôn nồng cháy....

Một
niềm tin trong trái tim xanh rực cháy lên, mang bao nỗi đam mê...mang
bao ước muốn bay xa trái tim xanh thật đáng yêu xua tan hết đau
thương... xua tan hết bóng tối vây quanh.. Màu xanh ấy cho ta hy
vọng.......!
Em
mang trong lồng ngực một trái tim màu xanh... màu của tin yêu và niềm
hy vọng vĩnh hằng..Trong con tim em có tình yêu em dành cho anh.... có
tình yêu dành cho những cánh đồng và quê hương đất mẹ..Trái tim em mang
màu xanh của miền quê. mang màu xanh của bầu trời ngày Thu tháng
Tám.....!
Vượt
qua bao chông gai mới cập được bến bờ hạnh phúc.....Niềm vui trong con
tim em ắp đầy thương mến.....Con tim của em mang màu xanh từ khi yêu
anh..... Mầm sống tốt tươi như màu ký ức..... gieo những hạt tin yêu
trên mảnh đời nhiều nỗi buồn ngày đó.......để gạt đi những muộn phiền
hôm qua.....Em yêu một anh nên con tim chợt mang màu hy vọng. Em tin vào
những lời ước nguyện cùng nhau.... em tin vào ngày mai nụ nắng sẽ đơm
đầy.......!

Trái
tim con người sẽ mang màu xanh khi có niềm tin, hy vọng sẽ làm người ta
quên đi nỗi buồn ngày qua...Em tin vào anh và anh tin vào ngày mai có
em cùng bước...... con đường chiều lá bay cho lòng mê say...!

....Trái tim em mang màu xanh tháng ngày...
.