Hoa Giọt Tuyết, theo phương Tây, là loài hoa tượng trưng cho tháng sinh của chị đó nhỏ. Nhỏ biết không, mỗi khi buồn buồn hoặc có điều chi vương vấn, băn khoăn, chị lại lên mạng chơi trò bói hoa của riêng mình. Không phải bói kiểu rứt từng cánh hoa ra rồi đếm "anh đến, anh không đến" như cô gái đi tìm người yêu ở hội chèo làng Đặng của Nguyễn Bính đâu nghe. Chị bói kiểu CF, tức là lên Google, đánh flowers, hay hoa đẹp, hay đại loại gì đó có hoa, và chờ một ngẫu nhiên đưa mình đến với thế giới hoa và các con số tượng trưng của riêng mình. Có lần, khi tìm theo số một (với chị số một là tháng Giêng) chị đã biết một loài hoa có cái tên xinh xinh, hoa Giọt Tuyết.
Nhỏ, người ta bảo hoa Giọt Tuyết - hay hoa Snowdrop - là loài hoa thanh khiết nhưng mạnh mẽ, dám ngoan cường vươn lên từ băng giá để mỉm cười đón ánh mặt trời lấp lánh mùa Đông. Chị không biết các thi sĩ phương Tây có thi vị hóa hình ảnh những bông hoa tuyết tinh tế, mảnh mai như các ẩn sĩ phương Đông chúng ta rung cảm trước hoa đào hay không, nhưng nghe nói khi hoa giọt tuyết cựa mình, lách qua băng cứng và đá lạnh để nhô lên khỏi mặt đất, người ta có thể nghiêng tai nghe thấy tiếng kêu leng keng khe khẽ của những nụ hoa bé như những cái chuông con đang bung cánh trắng vẫy chào ngọn gió cuối Đông. Và từ rừng sâu, khắp không gian bao la sẽ thoảng qua mùi hương như mùi sữa từ đất mẹ ngọt ngào. Chắc có thể đấy là sự thật nhỏ ạ, nên Giọt Tuyết mới có tiếng latin là Galanthus, trong đó Gala có nghĩa là Sữa, và Anthus là hoa.
Nè nhỏ, em có biết những truyền thuyết rất đẹp về hoa Giọt Tuyết?
Nhiều lắm đấy nhỏ. Người Nga có hẳn một câu truyện dài mang tên “Hoa Xuyên Tuyết”. Người Đức, người Séc, người Đan Mạch,
người Pháp cũng đều có những câu truyện cổ rất hay dành
cho hoa Giọt Tuyết. Riêng chị, chị thích truyền thuyết
kể rằng ngày Adam và Eva bị buộc rời khỏi Thiên đàng
là một ngày mùa Đông. Lúc bước những bước chân
trần trên mặt đất nhiều khổ đau này, Eva đã đau
đớn rơi nước mắt. Nàng khóc cho một thiên
đường đã mất, khóc cho những lạnh lẽo
đang vây bủa khắp nhân gian… Cảm
thương nàng, chúa Trời biến những bông
tuyết đang rơi khắp nơi thành loài hoa
mong manh mang hình giọt nước mắt
của Eva. Mỗi một giọt nước
mắt khi rơi xuống đất sẽ
hóa thành một cây hoa
Giọt Tuyết. Khi hoa phủ
khắp nơi cũng là khi mùa
đông trôi qua và mùa Xuân
trở về. Từ truyền thuyết
này mà Hoa Giọt Tuyết
tượng trưng cho niềm tin
và hy vọng.
Nhỏ à, em có biết vì sao
viết cho em, chị không
chọn một loài hoa mang
tên em mà lại chọn hoa
Giọt Tuyết không?
Bởi có lần khi thấy
em đổi từ tên thật
lấy cái nick mang
âm hưởng
“Ngày xửa ngày xưa”,
chị đã hỏi và
em giải thích
"Em mong ước
dù cuộc sống có
thay đổi hay buồn đau thế nào,
em vẫn giữ được tình yêu và
niềm tin vào những gì tốt đẹp nhất - giống như những cái “happy ending” trong truyện cổ luôn hướng con người tin vào sự lương thiện và hạnh phúc sẽ quay về…". Em đã nói thế, đúng không nhỏ, nên chị gửi tặng em loài hoa
Giọt Tuyết đẹp thánh thiện, tinh khiết như những giọt nước mắt màu xanh.
Em thấy đó, để có được mùa Xuân, chắc Eva đã phải khóc nhiều, nhiều lắm. Và mỗi chúng ta, chị hay em, “Từ thuở xa xưa trôi theo những bất tận” đều là những nàng Eva bé nhỏ dưới trần gian. Những nàng Eva từ lúc sinh ra đã mang trong mình “Những cánh buồm hoài bão căng tràn”, “Những khao khát phiêu lưu không biết đâu là bờ bến”. Nhưng để sống, để yêu, để thương và đến với mùa Xuân của riêng mình, những nàng Eva đôi khi phải biết tự biến những giọt nước mắt thành hoa tuyết mùa đông …