Sự hiểu lầm có thể làm cho con người ta mất đi vĩnh viễn 1 thứ gì đó mà ta rất yêu quý, để rồi, khi nhận ra thì đã quá muộn...
Có một chàng trai đã gấp 1.000 con hạc giấy tặng người anh yêu. Mặc dù lúc đó anh chỉ là một nhân viên quèn trong công ty, tương lai chẳng có vẻ gì sáng lạn nhưng họ vẫn luôn rất hạnh phúc bên nhau.
Rồi cho đến một hôm người yêu của anh nói rằng nàng sẽ đi Paris, sẽ không bao giờ còn có dịp gặp lại anh nữa. Nàng rất lấy làm tiếc về điều này và an ủi chàng rằng rồi nỗi đau của chàng cũng sẽ trở thành dĩ vãng. Hãy để cho nó ngủ yên trong ký ức của mỗi người.
Chàng trai đồng ý nhưng trái tim tan nát. Anh lao vào làm việc quên cả ngày đêm, cuối cùng anh đã thành lập được công ty của riêng mình. Nó không chỉ giúp anh vươn đến những điều mà trước đây vì thiếu nó mà ngưới yêu đã rời bỏ anh, nó còn giúp anh xua đuổi khỏi tâm trí mình một điều gì đó của những tháng ngày xưa cũ.
Một ngày mưa tầm tã, trong lúc lái xe, chàng trai tình cờ trông thấy một đôi vợ chồng già cùng che chung một chiếc ô đi trên hè phố. Chiếc ô không đủ sức che cho họ giữa trời mưa gió. Chàng trai nhận ngay ra đó là cha mẹ của cô gái ngày xưa. Tình cảm trước đây anh dành cho họ dường như sống lại. Anh chạy xe cạnh đôi vợ chồng già với mong muốn họ nhận ra anh. Anh muốn họ thấy rằng anh bây giờ không còn như xưa, rằng anh bây giờ đã có thể tự mình tạo dựng một công ty riêng, đã có thể ngồi trong một chiếc xe hơi sang trọng. Vâng, chính anh, chính người mà trước đây con gái họ chối từ đã làm được điều đó.
Đôi vợ chồng già cứ lầm lũi bước chậm rãi về phía nghĩa trang. Vội vàng, anh bước ra khỏi xe và đuổi theo họ. Và anh đã gặp lại người yêu xưa của mình, vẫn với nụ cười dịu dàng, đằm thắm nàng từng đem đến cho anh, đang dịu dàng nhìn anh từ bức chân dung trên bia mộ. Cạnh cô là món quà của anh, những con hạc giấy ngày nào. Đến lúc này anh mới biết một sự thật: nàng đã không hề đi Paris. Nàng đã mắc phải căn bệnh ung thư và không thể qua khỏi. Nàng đã luôn tin rằng một ngày nào đó anh sẽ làm được nhiều việc, anh sẽ còn tiến rất xa trên bước đường công danh. Và nàng không muốn là vật cản bước chân anh đến tương lai của mình. Nàng mong ước cha mẹ sẽ đặt những con hạc giấy lên mộ nàng, để một ngày nào đó khi số phận đưa anh đến gặp nàng một lần nữa, anh có thể đem chúng về bầu bạn.
Chàng trai bật khóc
Chúng ta cũng vậy, như chàng trai kia, cũng chỉ nhận ra giá trị lớn lao về sự có mặt của một người mà cuộc đời đã ban tặng cho cuộc sống của chúng ta khi một sáng mai thức giấc, người ấy đã không còn ở bên ta nữa. Có thể họ đã chẳng yêu bạn như cách mà bạn mong đợi ở họ nhưng điều này không có nghĩa rằng họ không dâng hiến tình yêu của họ cho bạn bằng tất cả những gì họ có.
Một khi bạn đã yêu, bạn sẽ mãi mãi yêu. Những gì trong tâm trí bạn có thể sẽ ra đi, nhưng những gì trong tim bạn thì mãi mãi ở lại.
XIN LỖI TÌNH YÊU
Anh nói sẽ đưa em đi suốt cuộc đời
Mà sao không đưa được đoạn đường em đi
Anh nói sẽ ôm em khi gió đông về
Mà giờ đây một mình em đứng trong mưa
Đấy, đã thấy chưa tôi, một giã từ một dửng dưng chờ đợi. Cái gì mà đi suốt cuộc đời, khi mà có thế thôi, có một cái hôn thôi, một bờ vai em khóc thôi, một khúc im lặng trong trường đoạn tình ca... tôi - ai làm được cho người!?
Đoạn cuối một con đường, ngỡ rằng có những thảm hoa hồng em luôn mơ ước, nghĩ là sẽ có tiếng chim ca trong vườn hạnh phúc, tưởng như màu mây xanh ngắt,… dẫu
trên đầu ta có bóng chim ác là. Thế anh làm được gì cho em rồi? Chẳng đưa em như đã hẹn thề. Có phải cành hồng có gai, hay tại tay em có chút nhuộm hồng màu máu.
Có đúng thế, hay con đường còn xa tít, ta thì vẩn vơ như là ta đã ở đích gần kề.
Đấy, thấy không tôi, tuyết đầu mùa đã rơi mà xứ nắng vẫn cô đơn một bóng. Từ đây, thử nhớ lại ...
Anh nhớ lần đầu tiên trông thấy nụ cười
Mà em
trao cho người lạc đường yêu đương
Anh biết từ đây anh sẽ dối em
Dù con
tim thật lòng với người anh yêu
Nhạc sĩ: Minh Nhiên
Các ca sĩ khác trình bày
Đã khi nào ta yêu nhau hơn thế! Vội vàng gom hết hạt
thóc phơi sân nhà trước cơn giông đằng đông sầm sập mân mê tràn tới. Toàn những mộng đẹp phơi giăng trong nắng, cũng không kịp kéo về trước cơn mưa. Để làm sao
màu trắng tinh khôi của áo đừng ướt áo em, để lại thấy nụ cười ai đấy bên tai.
Em cóc tin vào cổ tích như cách thường có ở trẻ con, anh hổng thèm cò cưa như các anh trai làng đeo đuổi cô gánh nước. Sao lại thế, bởi chăng một chữ dối, bởi chăng ta thật lòng yêu nhau. Tôi ơi, một ai đó đã nhắc, yêu nhau thế, có chăng là 1 trong triệu người tin yêu. Mà rồi anh đã nói khi xưa lắc xưa lơ, cũng những suy tư thế này, rằng:
Tình yêu hỡi ngàn lần xin tha thứ,
Xin lỗi em
ngàn lời xin lỗi em,
Xin em quên đi những lời yêu ,
Mà anh đã trao cho
em trong tận đáy lòng,
Hồi hôm đã từng làm ta bứt rứt một chút lỗi lầm. Đâu
ngờ lại nhận được lời tạ từ xin lỗi. Buồn cười, giờ ta lại muốn lắm, lời xin lỗi
.... Ấy, cái chính là có phải từ đáy lòng người ta một chữ "tâm" còn giữ , và một chữ "tín" còn mang ... Chỉ còn cơn gió thoáng đưa tất cả vào đêm mơ. Và nghe
Mưa ướt vai em hay nước mắt em,
Anh muốn ôm em lau hết ưu
phiền ,
Xin hãy quên đi một giấc mơ buồn,
Xin hãy quên anh một kẻ đa
tinh
Chìm trong say đắm lạc lối yêu đương
Thấy chưa ta, cái cảm giác khốn đốn giữa dòng người lao tới mà ta thì lao ngược lại với tất cả từng ấy người. Chỉ để gìn giữ một ngọn lửa cháy bỏng giữa miền nắng gió cay đắng. Ai đã thắp lên trong ta thì phải liệu chừng cơn gió. Thế ... Ta ơi, lại phải cầm đèn ngược xuôi một chuyến, tìm lời xin lỗi cho tình yêu. Trong khi ấy, ta sống giữa thực tại, đâu là lời xin lỗi.
Hay là người ta còn mơ...
Nhưng ta đâu có mơ...
Mà sao không đưa được đoạn đường em đi
Anh nói sẽ ôm em khi gió đông về
Mà giờ đây một mình em đứng trong mưa
Đấy, đã thấy chưa tôi, một giã từ một dửng dưng chờ đợi. Cái gì mà đi suốt cuộc đời, khi mà có thế thôi, có một cái hôn thôi, một bờ vai em khóc thôi, một khúc im lặng trong trường đoạn tình ca... tôi - ai làm được cho người!?
Đoạn cuối một con đường, ngỡ rằng có những thảm hoa hồng em luôn mơ ước, nghĩ là sẽ có tiếng chim ca trong vườn hạnh phúc, tưởng như màu mây xanh ngắt,… dẫu
trên đầu ta có bóng chim ác là. Thế anh làm được gì cho em rồi? Chẳng đưa em như đã hẹn thề. Có phải cành hồng có gai, hay tại tay em có chút nhuộm hồng màu máu.
Có đúng thế, hay con đường còn xa tít, ta thì vẩn vơ như là ta đã ở đích gần kề.
Đấy, thấy không tôi, tuyết đầu mùa đã rơi mà xứ nắng vẫn cô đơn một bóng. Từ đây, thử nhớ lại ...
Anh nhớ lần đầu tiên trông thấy nụ cười
Mà em
trao cho người lạc đường yêu đương
Anh biết từ đây anh sẽ dối em
Dù con
tim thật lòng với người anh yêu
Nhạc sĩ: Minh Nhiên
Các ca sĩ khác trình bày
Đã khi nào ta yêu nhau hơn thế! Vội vàng gom hết hạt
thóc phơi sân nhà trước cơn giông đằng đông sầm sập mân mê tràn tới. Toàn những mộng đẹp phơi giăng trong nắng, cũng không kịp kéo về trước cơn mưa. Để làm sao
màu trắng tinh khôi của áo đừng ướt áo em, để lại thấy nụ cười ai đấy bên tai.
Em cóc tin vào cổ tích như cách thường có ở trẻ con, anh hổng thèm cò cưa như các anh trai làng đeo đuổi cô gánh nước. Sao lại thế, bởi chăng một chữ dối, bởi chăng ta thật lòng yêu nhau. Tôi ơi, một ai đó đã nhắc, yêu nhau thế, có chăng là 1 trong triệu người tin yêu. Mà rồi anh đã nói khi xưa lắc xưa lơ, cũng những suy tư thế này, rằng:
Tình yêu hỡi ngàn lần xin tha thứ,
Xin lỗi em
ngàn lời xin lỗi em,
Xin em quên đi những lời yêu ,
Mà anh đã trao cho
em trong tận đáy lòng,
Hồi hôm đã từng làm ta bứt rứt một chút lỗi lầm. Đâu
ngờ lại nhận được lời tạ từ xin lỗi. Buồn cười, giờ ta lại muốn lắm, lời xin lỗi
.... Ấy, cái chính là có phải từ đáy lòng người ta một chữ "tâm" còn giữ , và một chữ "tín" còn mang ... Chỉ còn cơn gió thoáng đưa tất cả vào đêm mơ. Và nghe
Mưa ướt vai em hay nước mắt em,
Anh muốn ôm em lau hết ưu
phiền ,
Xin hãy quên đi một giấc mơ buồn,
Xin hãy quên anh một kẻ đa
tinh
Chìm trong say đắm lạc lối yêu đương
Thấy chưa ta, cái cảm giác khốn đốn giữa dòng người lao tới mà ta thì lao ngược lại với tất cả từng ấy người. Chỉ để gìn giữ một ngọn lửa cháy bỏng giữa miền nắng gió cay đắng. Ai đã thắp lên trong ta thì phải liệu chừng cơn gió. Thế ... Ta ơi, lại phải cầm đèn ngược xuôi một chuyến, tìm lời xin lỗi cho tình yêu. Trong khi ấy, ta sống giữa thực tại, đâu là lời xin lỗi.
Hay là người ta còn mơ...
Nhưng ta đâu có mơ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét