Có hai ngày trong tuần chúng ta không nên lo lắng.
Đó là ngày hôm qua và ngày mai.
Một là ngày hôm qua, với những sai lầm,
những lo âu, những tội lỗi, những thiếu sót ngớ ngẩn, sự nhức nhối và những nỗi đau. Ngày hôm qua đã qua đi. Tiền bạc hoặc mọi thứ quý giá rên đời cũng không thể mang ngày hôm qua quay trở lại. Chúng ta không thể nào xóa đi một hành động mà chúng ta đã làm hoặc một ngôn từ mà chúng ta đã thốt ra. Nhưng ngày hôm qua đã đi xa rồi.
Còn một ngày nữa mà chúng ta cũng không nên
lo lắng hoặc quá bận tâm, đó là ngày mai với những kẻ thù quá quắt, những gánh nặng của cuộc sống, những hứa hẹn tràn đầy hi vọng. Mặt trời cũng sẽ mọc lên chói lọi hay khuất sau đám mây. Nhưng dù gì thì ngày mai nó vẫn mọc lên, và vào ngày mai chúng ta chẳng có mối đe dọa nào, bởi lẽ, ngày mai vẫn chưa được sinh ra mà.
Vì vậy chỉ còn một ngày duy nhất đó là
"Ngày hôm nay".
Bất cứ ai ai cũng đều phải đấu tranh để mà sống
dù chỉ một ngày. Thật ra chẳng phải những gì xẩy ra ngày hôm nay đều làm ta phát rồ, mà đó chính là sự hối tiếc về những gì xẩy ra của ngày hôm qua và những lo sợ về những gì ngày mai có thể đem đến.
ST
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét