Long lanh một giọt sương...
Ngủ ngoan hiền trên lá......
Nắng đi qua thong thả ......
Mỉm cười gọi...sương ơi....
Giọt sương đêm bé nhỏ
Thức giấc mỗi sớm mai
Vô tư lăn trên lá
Trong veo thật dễ thương...
Soi mọi vật vào mình...
Bằng tất cả tâm tình
Mong manh và huyền ảo
Nhưng chất chứa nỗi niềm...
Yêu thương và khắc khoải
Dòng đời sao mênh man
Là lúc mặt trời lên
Giọt sương tan theo nắng...
Cuộc đời dù mong manh
Giọt sương vẫn long lanh
Trên đóa hoa ngọn cỏ
Chan hòa những yêu thương...
Lúc lấp lánh mặt trời...
Giọt sương xinh đẹp nhất
Nghiêng mình đón bình minh
Khoe sắc thắm lung linh...
Giống như cuộc đời này
Thoáng chốc hợp rồi tan
Vạn vật thật vô thường
Tự nhiên là quy luật...
Vậy thì...Các bạn ơi!
Soi mình hạt sương sớm
Trao đi những yêu thương
Bình yên sẽ đong đầy...
![]()
Giọt sương đêm bé nhỏ mong manh thức giấc trong buổi sớm mai...vô tư lăn nhẹ trên từng chiếc lá...soi mọi vật vào mình...trong veo...thật dễ thương...! Chúng đẹp mong manh huyền ảo nhưng lại chất chứa bao nỗi niềm thầm kín...đó là sự khắc khoải về một đời sống ngắn ngủi...về lúc mặt trời lên...những giọt sương ấy sẽ phải tan đi theo đúng qui luật tự nhiên không làm sao thay đổi được...
![]()
Khi nắng mai lên..cũng là lúc giọt sương sẽ vỡ vụn...sẽ tan ra dưới ánh nắng mặt trời cũng giống như cuộc đời với những phút chốc hợp tan...biến đổi vô thường này...!
Dẫu biết chỉ sống được một quãng đời ngắn ngủi như thế... nhưng giọt sương kia vẫn thanh thản...vẫn biết chấp nhận không hề buồn bã...vẫn vui bước cùng ánh nắng mặt trời...dù biết rằng không bao giờ có sự " trở về " nó vẫn vui vẻ bước đi _ Khi có nắng lên cũng là lúc giọt sương đẹp nhất...long lanh nhất...tỏa lấp lánh những sắc màu đẹp nhất...Nó vẫn biết đón lấy ánh sáng đón lấy từng tia nắng để đời sống hữu hạn và ngắn ngủi của nó thêm đẹp...dù chỉ đẹp một lần...để rồi sau đó nó sẽ vĩnh viễn tan đi .
![]()
Đời người cũng thế...cũng ngắn ngủi...mỏng manh giống như giọt sương kia...nào ai biết được ngày sau sẽ ra sao...ai biết được mình sẽ còn " ở trọ " nơi cõi dương trần được bao lâu nữa...vì thế khi sống...hãy sống cho hết mình với những ước mơ...sống không đòi hỏi
những phù du hư ảo...mà hãy sống thanh thản...để bao hận thù...hờn ghen nhỏ nhoi sẽ tan vào hư vô...hãy mở lòng mình ra...để biết trao đi và đón nhận những yêu thương từ cuộc sống...từ người khác ...!
Vậy thì...bạn ơi...hãy soi mình trong những hạt sương...cuộc sống sẽ hạnh phúc...sẽ bình yên hơn...khi ta biết giá trị của cuộc sống...khi ta biết sống đẹp...sống có ích...biết yêu mình...yêu người...và yêu đời hơn...Để ngày sau...khi rời xa thế giới này ta sẽ không còn gì nuối tiếc...sẽ mỉm cười thanh thản để nhẹ bước chân đi...như những giọt sương lấp lánh đẹp...trong lành và tươi mát . st
Ngủ ngoan hiền trên lá......
Nắng đi qua thong thả ......
Mỉm cười gọi...sương ơi....
Giọt sương đêm bé nhỏ
Thức giấc mỗi sớm mai
Vô tư lăn trên lá
Trong veo thật dễ thương...
Soi mọi vật vào mình...
Bằng tất cả tâm tình
Mong manh và huyền ảo
Nhưng chất chứa nỗi niềm...
Yêu thương và khắc khoải
Dòng đời sao mênh man
Là lúc mặt trời lên
Giọt sương tan theo nắng...
Cuộc đời dù mong manh
Giọt sương vẫn long lanh
Trên đóa hoa ngọn cỏ
Chan hòa những yêu thương...
Lúc lấp lánh mặt trời...
Giọt sương xinh đẹp nhất
Nghiêng mình đón bình minh
Khoe sắc thắm lung linh...
Giống như cuộc đời này
Thoáng chốc hợp rồi tan
Vạn vật thật vô thường
Tự nhiên là quy luật...
Vậy thì...Các bạn ơi!
Soi mình hạt sương sớm
Trao đi những yêu thương
Bình yên sẽ đong đầy...
Giọt sương đêm bé nhỏ mong manh thức giấc trong buổi sớm mai...vô tư lăn nhẹ trên từng chiếc lá...soi mọi vật vào mình...trong veo...thật dễ thương...! Chúng đẹp mong manh huyền ảo nhưng lại chất chứa bao nỗi niềm thầm kín...đó là sự khắc khoải về một đời sống ngắn ngủi...về lúc mặt trời lên...những giọt sương ấy sẽ phải tan đi theo đúng qui luật tự nhiên không làm sao thay đổi được...
Khi nắng mai lên..cũng là lúc giọt sương sẽ vỡ vụn...sẽ tan ra dưới ánh nắng mặt trời cũng giống như cuộc đời với những phút chốc hợp tan...biến đổi vô thường này...!
Dẫu biết chỉ sống được một quãng đời ngắn ngủi như thế... nhưng giọt sương kia vẫn thanh thản...vẫn biết chấp nhận không hề buồn bã...vẫn vui bước cùng ánh nắng mặt trời...dù biết rằng không bao giờ có sự " trở về " nó vẫn vui vẻ bước đi _ Khi có nắng lên cũng là lúc giọt sương đẹp nhất...long lanh nhất...tỏa lấp lánh những sắc màu đẹp nhất...Nó vẫn biết đón lấy ánh sáng đón lấy từng tia nắng để đời sống hữu hạn và ngắn ngủi của nó thêm đẹp...dù chỉ đẹp một lần...để rồi sau đó nó sẽ vĩnh viễn tan đi .
Đời người cũng thế...cũng ngắn ngủi...mỏng manh giống như giọt sương kia...nào ai biết được ngày sau sẽ ra sao...ai biết được mình sẽ còn " ở trọ " nơi cõi dương trần được bao lâu nữa...vì thế khi sống...hãy sống cho hết mình với những ước mơ...sống không đòi hỏi
những phù du hư ảo...mà hãy sống thanh thản...để bao hận thù...hờn ghen nhỏ nhoi sẽ tan vào hư vô...hãy mở lòng mình ra...để biết trao đi và đón nhận những yêu thương từ cuộc sống...từ người khác ...!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét